Giúp người thân bị trầm cảm đúng cách cần sự lắng nghe, tôn trọng và hỗ trợ thực tế, thay vì thương hại, thúc ép hoặc cố gắng “sửa chữa” cảm xúc của họ.
Khi một người thân đang trải qua trầm cảm, phản xạ tự nhiên của chúng ta thường là tìm cách khiến họ vui lên càng nhanh càng tốt. Nhưng những câu như “hãy tích cực lên”, “đừng nghĩ nhiều nữa” hay sự quan tâm quá mức đôi khi lại khiến họ cảm thấy mình yếu đuối, trở thành gánh nặng hoặc bị đối xử khác biệt. Hỗ trợ hiệu quả không phải làm thay họ mọi thứ, mà là giúp họ vẫn cảm thấy được tôn trọng, kết nối và có quyền quyết định đối với cuộc sống của mình.
Điều người trầm cảm cần không phải lúc nào cũng là một lời khuyên
Trầm cảm khác với một vài ngày buồn hoặc xuống tinh thần. Đây là tình trạng có thể ảnh hưởng đến cảm xúc, suy nghĩ, năng lượng, giấc ngủ, khả năng tập trung và việc thực hiện những hoạt động hằng ngày. Một người đang trải qua trầm cảm có thể muốn làm một việc nhưng cảm thấy mình gần như không có đủ năng lượng để bắt đầu.
Vì vậy, khi người thân nói “Tôi không muốn làm gì cả”, câu trả lời hữu ích hiếm khi là “Cố lên, có gì đâu”.
Người ngoài nhìn thấy một căn phòng bừa bộn và nghĩ chỉ cần dọn 15 phút. Người đang trầm cảm có thể cảm thấy ngay cả việc đứng dậy khỏi giường cũng đòi hỏi một lượng năng lượng rất lớn.
Điều này không có nghĩa chúng ta cần đồng ý với mọi suy nghĩ tiêu cực của họ. Điểm quan trọng là công nhận trải nghiệm trước khi vội tìm giải pháp.
Bạn có thể nói: “Mình nghe thấy dạo này mọi thứ thực sự rất nặng nề với bạn. Nếu bạn muốn nói, mình ở đây để nghe”.
Một câu như vậy không hứa rằng mọi thứ sẽ ổn ngay. Nó cũng không xem người kia như một người bất lực.
Vì sao sự thương hại đôi khi khiến người trầm cảm càng thu mình?
Có sự khác biệt giữa đồng cảm và thương hại.
Đồng cảm nói: “Tôi nhìn thấy bạn đang khó khăn và tôi vẫn nhìn bạn như chính con người bạn”.
Thương hại đôi khi truyền đi một thông điệp khác: “Bạn thật đáng thương, bạn không còn có thể tự lo cho mình”.
Với một người vốn đã có cảm giác tội lỗi, vô giá trị hoặc mình đang gây phiền cho người khác, việc mọi người đột nhiên đối xử với họ như một người quá mong manh có thể làm cảm giác đó mạnh hơn. Cảm giác tội lỗi, vô giá trị và tuyệt vọng là những biểu hiện có thể xuất hiện trong trầm cảm.
Kỳ thị cũng có thể trở thành rào cản khiến người có vấn đề sức khỏe tâm thần ngần ngại tìm kiếm hỗ trợ. WHO nhấn mạnh rằng việc nói chuyện cởi mở về trầm cảm và giảm kỳ thị có thể tạo điều kiện để người bệnh tiếp cận chăm sóc phù hợp hơn.
Do đó, hãy cố gắng duy trì cách giao tiếp bình thường và tôn trọng. Người thân của bạn vẫn là người từng có sở thích, quan điểm, năng lực và vai trò riêng trước khi xuất hiện trầm cảm.
Trầm cảm là điều họ đang trải qua, không phải toàn bộ con người họ.
Hãy hỏi thay vì đoán xem họ đang cần gì
Một trong những cách đơn giản nhất để tránh biến sự quan tâm thành áp đặt là hỏi.
Bạn có thể hỏi: “Lúc này bạn muốn mình chỉ nghe hay cùng bạn nghĩ cách giải quyết?”. Hoặc: “Có việc cụ thể nào mình có thể giúp hôm nay không?”.
Hai câu hỏi này trả lại cho người kia một phần quyền chủ động.
Trong trầm cảm, khả năng đưa ra quyết định đôi khi giảm, nhưng điều đó không có nghĩa mọi quyết định nên được người thân làm thay. NICE khuyến nghị việc gia đình hoặc người chăm sóc tham gia vào quá trình chăm sóc cần tôn trọng mong muốn của chính người đang điều trị.
Nếu họ nói “Tôi không biết mình cần gì”, bạn có thể đưa ra những lựa chọn nhỏ thay vì một câu hỏi quá rộng.
Ví dụ: “Bạn muốn mình ngồi đây một lúc hay muốn ở một mình?”.
Hoặc: “Mình có thể mua đồ ăn cho bạn hoặc cùng bạn đi bộ một vòng. Cái nào dễ chịu hơn?”.
Lựa chọn nhỏ thường dễ xử lý hơn khi người đó đang mệt mỏi và khó tập trung.
Lắng nghe mà không biến cuộc trò chuyện thành một buổi “sửa chữa”
Một người đang trải qua trầm cảm có thể nói những điều rất khó nghe: “Tôi thấy mình chẳng làm được gì”, “Tôi mệt lắm”, “Tôi không còn thấy cuộc sống thú vị”.
Phản xạ của người thân thường là phản bác ngay: “Sao lại nói vậy, bạn giỏi thế cơ mà”.
Ý định là tốt. Nhưng người kia có thể nghe thành: “Cảm giác của mình không hợp lý”.
Thay vì tranh luận ngay với cảm xúc, có thể phản hồi vào trải nghiệm: “Nghe như bạn đã phải cố gắng rất nhiều để duy trì mọi thứ”.
Sau đó mới có thể nhẹ nhàng hỏi thêm: “Điều gì khiến bạn cảm thấy nặng nhất lúc này?”.
WHO nhấn mạnh rằng người thân và bạn bè có thể hỗ trợ người đang trải qua trầm cảm bằng cách lắng nghe, duy trì kết nối và hỗ trợ những hoạt động thực tế, bao gồm việc tiếp cận cơ sở chăm sóc sức khỏe.
Lắng nghe không có nghĩa bạn phải biết câu trả lời.
Đôi khi việc một người có thể nói ra những gì đang diễn ra mà không lập tức bị đánh giá đã là một hình thức kết nối có giá trị.
Những câu nói tưởng là động viên nhưng có thể khiến họ cảm thấy tệ hơn
Những câu như “Mọi người đều có lúc buồn”, “Bạn có đầy đủ như vậy còn trầm cảm gì?”, “Người khác còn khổ hơn”, “Hãy biết ơn những gì mình có” hoặc “Bạn chỉ cần suy nghĩ tích cực” thường xuất phát từ mong muốn giúp đỡ.
Nhưng chúng dễ biến trải nghiệm của người bệnh thành vấn đề ý chí.
Trầm cảm là một tình trạng sức khỏe tâm thần có các phương pháp điều trị hiệu quả, bao gồm trị liệu tâm lý và thuốc trong những trường hợp phù hợp. Nó không đơn giản là hậu quả của việc một người thiếu cố gắng hoặc không biết suy nghĩ tích cực.
Một câu khác cũng cần thận trọng là “Tôi hiểu chính xác bạn cảm thấy thế nào”.
Nếu bạn chưa từng trải qua hoàn cảnh của họ, có thể nói: “Mình không chắc mình hiểu hoàn toàn cảm giác đó, nhưng mình muốn hiểu hơn nếu bạn muốn chia sẻ”.
Cách nói này thành thật mà vẫn tạo kết nối.
Đừng chỉ hỏi “Bạn ổn không?” rồi biến mất sau câu “Tôi ổn”
Người trầm cảm đôi khi trả lời “ổn” vì không muốn giải thích, sợ trở thành gánh nặng hoặc đơn giản là không biết mô tả cảm xúc.
Nếu nhận thấy một người đã thay đổi đáng kể, bạn có thể hỏi cụ thể hơn: “Mình thấy gần đây bạn ngủ ít và ít ra ngoài hơn. Dạo này bạn thực sự thế nào?”.
Câu hỏi dựa trên một quan sát cụ thể thường ít mang tính phán xét hơn việc nói: “Bạn có vẻ trầm cảm lắm”.
Nếu người đó chưa muốn nói, không cần ép.
Bạn có thể để lại một cánh cửa mở: “Không sao nếu hôm nay bạn chưa muốn nói. Khi nào cần, cứ nhắn cho mình”.
Sau đó, điều quan trọng là thực sự quay lại.
Một tin nhắn đơn giản vài ngày sau như “Hôm nay mình nhớ đến bạn, muốn hỏi xem ngày hôm nay thế nào” thường có ý nghĩa hơn một cuộc trò chuyện rất xúc động rồi mất liên lạc trong nhiều tuần.
NIMH xem việc “có mặt” và tiếp tục theo dõi, kết nối là những bước quan trọng khi hỗ trợ một người có nguy cơ về sức khỏe tâm thần, đặc biệt khi có suy nghĩ tự sát.
Giúp bằng những việc nhỏ và cụ thể
Câu “Có gì cần cứ gọi cho tôi” có thiện ý nhưng yêu cầu người đang trầm cảm phải nhận diện nhu cầu, quyết định cần giúp gì và chủ động yêu cầu. Những việc này có thể khó khi họ đang mệt mỏi hoặc giảm khả năng tập trung.
Có thể hữu ích hơn khi đề nghị một việc cụ thể: “Chiều nay mình đi siêu thị. Mình mua giúp bạn vài món nhé?”, “Bạn có cuộc hẹn thứ Sáu phải không? Nếu muốn mình có thể đi cùng”, hoặc “Mình nấu thêm một phần tối nay, mình mang qua cho bạn được không?”.
WHO từng khuyến nghị gia đình và bạn bè có thể hỗ trợ người trầm cảm bằng việc lắng nghe và giúp đỡ những hoạt động hằng ngày, kể cả việc đi cùng khi cần gặp nhân viên y tế.
Điểm quan trọng vẫn là hỏi và tôn trọng câu trả lời.
Hỗ trợ không nên trở thành kiểm soát.
Đừng làm thay tất cả mọi việc nếu họ vẫn có thể tự làm
Khi thấy người thân mệt mỏi, chúng ta dễ muốn gánh toàn bộ trách nhiệm thay họ. Trong một giai đoạn trầm cảm nặng, một số hỗ trợ thực tế rõ ràng có thể cần thiết.
Nhưng nếu người đó vẫn có khả năng thực hiện một việc, việc để họ tham gia vào cuộc sống của chính mình vẫn quan trọng.
Ví dụ, thay vì dọn toàn bộ căn phòng trong khi họ nằm một chỗ, có thể hỏi: “Mình giúp bạn gom đồ giặt, còn bạn muốn làm phần nào?”.
Mục tiêu không phải ép họ hoạt động để “chiến thắng trầm cảm”, mà giữ lại cảm giác rằng họ vẫn có năng lực và lựa chọn.
Điều này cũng giúp tránh biến mối quan hệ vốn bình đẳng thành mối quan hệ giữa “người cứu” và “người được cứu”.
Duy trì kết nối nhưng đừng ép họ phải vui
Người đang trải qua trầm cảm có thể từ chối các cuộc gặp vì mệt, mất hứng thú hoặc cảm thấy mình sẽ làm hỏng không khí.
Nếu họ từ chối một lần, đừng vội kết luận rằng họ muốn bạn biến mất.
Bạn vẫn có thể mời trong những lần sau: “Cuối tuần tụi mình đi ăn. Nếu bạn muốn đi thì rất vui, không đi cũng không sao”.
Cách mời này vừa duy trì kết nối vừa giảm áp lực.
WHO lưu ý duy trì kết nối với bạn bè, gia đình và các hoạt động xã hội có thể là một phần hỗ trợ người đang trải qua trầm cảm.
Tuy nhiên, đừng biến mọi cuộc gặp thành một “nhiệm vụ chữa bệnh”.
Bạn vẫn có thể cùng họ xem phim, uống cà phê, nói chuyện về bóng đá hoặc bất kỳ chủ đề nào mà trước đây cả hai vẫn nói.
Không phải mỗi phút ở cạnh một người trầm cảm đều phải xoay quanh trầm cảm.
Làm sao khuyến khích họ gặp chuyên gia mà không khiến họ thấy “có vấn đề”?
Thay vì nói “Bạn phải đi gặp bác sĩ tâm thần”, có thể bắt đầu bằng trải nghiệm của họ: “Mình thấy tình trạng này đã làm bạn rất mệt và kéo dài khá lâu. Mình nghĩ bạn xứng đáng được có thêm người hỗ trợ”.
Sau đó đưa ra thông tin thay vì mệnh lệnh: “Trầm cảm có thể điều trị được. Có trị liệu tâm lý và thuốc khi cần. Bạn có muốn mình cùng tìm một nơi phù hợp không?”.
WHO và APA đều xác định trầm cảm có các phương pháp điều trị hiệu quả, trong đó có tâm lý trị liệu và thuốc tùy tình trạng.
Nếu họ đồng ý, hỗ trợ có thể rất thực tế: tìm thông tin chuyên gia, giúp đặt lịch nếu họ yêu cầu, đi cùng trong buổi đầu hoặc giúp sắp xếp công việc để họ có thời gian đi khám.
Nếu họ từ chối và không có nguy cơ an toàn tức thời, tranh cãi hoặc ép buộc thường không phải lựa chọn tốt.
Bạn có thể nói: “Mình tôn trọng quyết định hiện tại của bạn. Nếu sau này bạn đổi ý, mình vẫn sẵn sàng hỗ trợ”.
Người trầm cảm có thể cần thuốc không?
Có thể, nhưng người thân không nên tự quyết định thay bác sĩ.
Điều trị trầm cảm phụ thuộc mức độ triệu chứng, ảnh hưởng chức năng, tiền sử bệnh, các tình trạng đi kèm và mong muốn của người bệnh. Trị liệu tâm lý là một thành phần quan trọng của điều trị. Thuốc chống trầm cảm có thể được cân nhắc trong nhiều trường hợp, đặc biệt khi triệu chứng đáng kể hơn.
Nếu người thân đang dùng thuốc, tránh tự khuyên họ tăng, giảm hoặc ngừng thuốc.
Bạn có thể hỗ trợ bằng cách khuyến khích họ trao đổi với bác sĩ nếu gặp tác dụng không mong muốn hoặc cảm thấy điều trị chưa hiệu quả.
Việc nói “uống thuốc làm gì, cố tự vượt qua đi” cũng có thể vô tình tăng kỳ thị đối với điều trị tâm thần.
Ngược lại, cũng không nên xem thuốc như giải pháp duy nhất.
Nếu người thân không muốn gặp ai và chỉ muốn ở một mình thì sao?
Nhu cầu có không gian riêng cần được tôn trọng, nhưng sự cô lập kéo dài cũng cần được chú ý.
Bạn không nhất thiết phải xuất hiện ở nhà họ mỗi ngày. Có thể duy trì một dạng kết nối ít áp lực hơn: một tin nhắn ngắn, gửi đồ ăn, gọi điện theo lịch mà hai người thống nhất hoặc rủ họ tham gia một hoạt động đơn giản.
Có thể nói: “Mình hiểu hôm nay bạn muốn ở một mình. Mình sẽ nhắn lại tối mai nhé”.
Điểm khác biệt nằm ở việc “cho họ không gian” nhưng không “bỏ mặc họ”.
Nếu người đó ngừng liên lạc hoàn toàn, không ăn uống hoặc chăm sóc bản thân, không đi làm nhiều ngày, có biểu hiện tuyệt vọng nặng hoặc những thay đổi khác khiến bạn lo về sự an toàn, cần chủ động đánh giá tình hình thay vì chỉ chờ họ liên hệ.
Có nên hỏi thẳng về ý nghĩ tự sát?
Có. Nếu bạn lo người thân có thể đang nghĩ đến tự sát, hỏi trực tiếp là phù hợp.
Bạn có thể hỏi bình tĩnh: “Dạo này bạn có từng nghĩ rằng mình không muốn sống nữa hoặc nghĩ đến chuyện tự làm hại mình không?”.
NIMH cho biết hỏi trực tiếp một người liệu họ có nghĩ đến tự sát không không làm tăng ý nghĩ hay hành vi tự sát. Đây là bước đầu tiên trong hướng dẫn hỗ trợ người có nguy cơ của NIMH.
Những dấu hiệu cảnh báo đáng chú ý có thể gồm nói muốn chết, cảm thấy mình là gánh nặng, tuyệt vọng hoặc mắc kẹt, đau khổ không chịu nổi, gia tăng hành vi nguy cơ hoặc có những thay đổi hành vi đáng lo.
Nếu họ trả lời “có”, đừng hoảng hốt, chỉ trích hoặc nói “đừng nghĩ linh tinh”.
Hãy tiếp tục lắng nghe và xác định xem họ có ý định, kế hoạch hoặc khả năng thực hiện hành vi tự gây hại hay không. Khi có nguy cơ tức thời hoặc người đó không thể đảm bảo an toàn cho bản thân, cần tìm kiếm trợ giúp y tế khẩn cấp.
Khi nào cần hành động khẩn cấp dù họ yêu cầu bạn giữ bí mật?
Nếu một người nói rõ rằng họ đang có ý định tự sát, có kế hoạch, đã chuẩn bị phương tiện hoặc cho thấy nguy cơ tự gây hại ngay lập tức, ưu tiên lúc này là an toàn.
Không nên đồng ý giữ bí mật tuyệt đối trong tình huống nguy hiểm.
Hãy ở cạnh họ nếu có thể, thông báo cho một người thân hoặc người đáng tin cậy khác và đưa họ đến cơ sở y tế hoặc khoa cấp cứu để được đánh giá. NIMH khuyến nghị các bước như hỏi trực tiếp, ở bên, giúp giảm khả năng tiếp cận phương tiện nguy hiểm, kết nối với hỗ trợ và tiếp tục theo dõi sau khủng hoảng.
Người trầm cảm có thể vẫn cười, đi làm hoặc nói chuyện tương đối bình thường nhưng vẫn có nguy cơ tự sát. Vì vậy, không nên đánh giá mức độ an toàn chỉ qua vẻ ngoài.
Hãy tránh biến mình thành “nhà trị liệu” của người thân
Một người bạn đời, cha mẹ, anh chị em hoặc bạn thân có vai trò rất khác chuyên gia sức khỏe tâm thần.
Bạn có thể lắng nghe, đồng hành, hỗ trợ sinh hoạt và khuyến khích điều trị. Nhưng bạn không cần phải phân tích nguyên nhân tuổi thơ, cố thay đổi niềm tin của họ hoặc chịu trách nhiệm đảm bảo rằng họ sẽ khỏi.
Tâm lý trị liệu là một phương pháp điều trị chuyên môn được thực hiện nhằm giúp người bệnh làm việc với cảm xúc, suy nghĩ, hành vi và những khó khăn ảnh hưởng đến khả năng hoạt động.
Ranh giới này bảo vệ cả hai người.
Nếu mọi lúc bạn đều phải sẵn sàng giải quyết khủng hoảng, mối quan hệ có thể dần chuyển từ tình thân sang một vai trò chăm sóc mà không ai trong hai người thực sự lựa chọn.
Người chăm sóc cũng cần được chăm sóc
Sống cạnh một người trầm cảm có thể khiến người thân mệt mỏi, lo lắng, mất ngủ hoặc cảm thấy tội lỗi khi muốn dành thời gian cho chính mình.
Điều đó không có nghĩa bạn ích kỷ.
Các hướng dẫn của NICE về người chăm sóc nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhận diện nhu cầu về sức khỏe thể chất, cảm xúc và hỗ trợ xã hội của chính người chăm sóc.
Bạn vẫn cần ngủ, làm việc, duy trì các mối quan hệ khác và có khoảng thời gian nghỉ.
Có thể đặt những ranh giới rõ ràng nhưng tử tế: “Mình muốn nghe bạn nói, nhưng tối nay mình cần ngủ. Sáng mai mình sẽ gọi lại”.
Ranh giới không đồng nghĩa với bỏ rơi.
Một người hỗ trợ đã kiệt sức thường khó có thể duy trì sự đồng hành ổn định lâu dài.
Làm sao để người thân không cảm thấy họ chỉ còn là “một bệnh nhân”?
Tiếp tục nhìn nhận và đối xử với họ như một con người toàn diện.
Hỏi ý kiến họ về những quyết định trong gia đình. Nói chuyện về sở thích chung. Nhờ họ giúp một việc nếu việc đó phù hợp với khả năng hiện tại. Chúc mừng một thành tích mà không biến nó thành câu “thấy chưa, vậy là hết trầm cảm rồi”.
Đồng thời, đừng kể tình trạng sức khỏe tâm thần của họ cho người khác nếu chưa có sự đồng ý, trừ những trường hợp cần chia sẻ để bảo vệ an toàn.
Sự tôn trọng quyền riêng tư có ý nghĩa đặc biệt bởi kỳ thị và phân biệt đối xử vẫn là những vấn đề ảnh hưởng đến người có tình trạng sức khỏe tâm thần và có thể cản trở việc tìm kiếm hỗ trợ.
Một mục tiêu tốt là giúp họ cảm thấy: “Tôi đang có trầm cảm, nhưng những người xung quanh vẫn nhìn thấy tôi”.
Góc nhìn Thân – Tâm khi hỗ trợ người đang trải qua trầm cảm
Trầm cảm không chỉ biểu hiện qua nỗi buồn. Người bệnh có thể mất ngủ hoặc ngủ nhiều, mệt mỏi, khó tập trung, đau nhức, giảm ham muốn hoặc gặp nhiều khó khăn trong hoạt động hằng ngày. Đồng thời, các bệnh lý thể chất cũng có thể làm sức khỏe tâm thần xấu đi hoặc tạo ra những triệu chứng tương tự.
Vì vậy, nếu một người thân thường xuyên than mệt, mất ngủ, giảm năng lượng hoặc thay đổi chức năng tình dục, không nên vội nói rằng “tất cả chỉ do tâm lý”. Ngược lại, nếu các kiểm tra thể chất chưa giải thích đầy đủ vấn đề, cũng nên chú ý đến trạng thái cảm xúc và stress.
Văn phòng Tâm lý Men’s Health thuộc hệ sinh thái Trung tâm Sức khỏe Nam giới Men’s Health do TS.BS.CK2 Trà Anh Duy sáng lập, hướng đến mô hình chăm sóc kết hợp giữa y khoa và tâm lý. Với góc nhìn Thân – Tâm, việc đánh giá không chỉ tập trung vào triệu chứng trầm cảm mà còn xem xét giấc ngủ, sức khỏe thể chất, thuốc đang sử dụng, công việc, các mối quan hệ và hoàn cảnh sống.
Mô hình phối hợp giữa bác sĩ và nhà tâm lý có thể hỗ trợ đánh giá toàn diện hơn khi một người vừa có các biểu hiện thể chất vừa gặp khó khăn về cảm xúc. Vai trò của người thân trong quá trình này không phải tự tìm ra chẩn đoán, mà là tạo một môi trường đủ an toàn để người đang gặp khó khăn có thể được lắng nghe và tiếp cận hỗ trợ phù hợp.
Giúp người thân bị trầm cảm – Những câu hỏi thường gặp
Nên nói gì với một người đang bị trầm cảm?
Không cần tìm một câu hoàn hảo. Những lời đơn giản như “Mình thấy bạn đang rất khó khăn”, “Mình ở đây nếu bạn muốn nói” hoặc “Mình có thể giúp gì cụ thể hôm nay?” thường tôn trọng hơn những lời thúc ép phải vui lên. WHO nhấn mạnh lắng nghe và hỗ trợ thực tế là những cách người thân có thể giúp người đang trải qua trầm cảm.
Có nên để người trầm cảm ở một mình khi họ muốn?
Có thể tôn trọng nhu cầu riêng tư nếu họ vẫn an toàn, nhưng nên duy trì liên hệ thay vì hoàn toàn rút lui. Nếu xuất hiện dấu hiệu tự sát, suy giảm khả năng tự chăm sóc hoặc nguy cơ an toàn khác, cần chủ động tìm kiếm hỗ trợ chuyên môn.
Có nên ép người trầm cảm ra ngoài và vận động không?
Không nên ép buộc hoặc biến hoạt động thành tiêu chuẩn để đánh giá họ có “cố gắng” hay không. Bạn có thể mời họ tham gia những hoạt động vừa sức và chấp nhận việc họ đôi khi từ chối. Điều trị trầm cảm có thể bao gồm những phương pháp tâm lý giúp người bệnh từng bước khôi phục hoạt động, nhưng cần phù hợp với mức độ và tình trạng từng người.
Làm sao thuyết phục người trầm cảm đi khám?
Hãy tập trung vào những khó khăn họ đang trải qua thay vì gắn nhãn: “Mình thấy bạn đã mất ngủ và rất kiệt sức trong thời gian dài. Bạn có muốn thử gặp một người có chuyên môn để xem có cách nào giúp dễ chịu hơn không?”. Nếu họ đồng ý, bạn có thể hỗ trợ tìm nơi khám hoặc đi cùng.
Hỏi người trầm cảm về tự sát có khiến họ nghĩ đến tự sát không?
Không. NIMH cho biết các nghiên cứu không cho thấy việc hỏi trực tiếp về tự sát làm tăng ý nghĩ hoặc hành vi tự sát. Nếu có lý do để lo lắng, hỏi rõ ràng và bình tĩnh có thể giúp nhận diện nguy cơ và kết nối người đó với hỗ trợ.
Người trầm cảm không chịu nói chuyện thì nên làm gì?
Không cần ép họ tâm sự. Có thể cho họ biết bạn vẫn sẵn sàng lắng nghe và tiếp tục duy trì liên hệ ở mức vừa phải. Đôi khi cùng ngồi ăn, đi bộ hoặc làm một việc bình thường dễ chịu hơn một cuộc trò chuyện liên tục về bệnh.
Tôi có phải chịu trách nhiệm nếu người thân không khá lên không?
Không. Người thân có thể đóng vai trò hỗ trợ quan trọng, nhưng trầm cảm là tình trạng cần được chăm sóc phù hợp và quá trình hồi phục không nằm hoàn toàn trong khả năng kiểm soát của một cá nhân. Gia đình cũng có nhu cầu chăm sóc sức khỏe và hỗ trợ riêng.
Khi nào cần đưa người trầm cảm đi cấp cứu?
Khi người đó có ý định hoặc kế hoạch tự sát, đã chuẩn bị phương tiện tự gây hại, không thể đảm bảo an toàn, có hành vi tự gây thương tích hoặc tình trạng tâm thần nghiêm trọng khiến họ mất khả năng tự bảo vệ, cần tìm kiếm hỗ trợ y tế khẩn cấp. Không nên để họ một mình trong giai đoạn nguy cơ cao.
Kết luận
Giúp một người thân đang trải qua trầm cảm không có nghĩa bạn phải tìm được những câu nói khiến họ lập tức vui trở lại. Nhiều khi điều họ cần hơn là một người có thể ở cạnh mà không phủ nhận cảm xúc, không biến họ thành “người đáng thương” và không rời đi chỉ vì họ chưa thể khá hơn nhanh chóng.
Hãy lắng nghe trước khi đưa lời khuyên, hỏi họ đang cần gì thay vì đoán, đề nghị những hỗ trợ nhỏ và cụ thể, duy trì kết nối nhưng tôn trọng không gian riêng. Khi triệu chứng kéo dài hoặc ảnh hưởng đáng kể đến cuộc sống, có thể khuyến khích họ tiếp cận bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý theo cách không phán xét. Trầm cảm có các phương pháp điều trị hiệu quả và tìm kiếm hỗ trợ không phải dấu hiệu của sự yếu đuối.
Quan trọng nhất, đừng quên rằng hỗ trợ không đồng nghĩa gánh toàn bộ trách nhiệm điều trị. Bạn có thể là một phần rất quan trọng trong mạng lưới an toàn của người thân, nhưng bạn vẫn cần những giới hạn và sự chăm sóc dành cho chính mình. Khi có dấu hiệu tự sát hoặc nguy cơ mất an toàn, hãy ưu tiên hành động và tìm kiếm hỗ trợ y tế khẩn cấp thay vì cố tự xử lý tình huống.