Nỗi sợ bị bỏ rơi trong tình cảm bắt nguồn từ tuổi thơ ra sao?

by Tâm Lý Gia Võ Đạt
0 comments
Nỗi sợ bị bỏ rơi trong tình cảm và ảnh hưởng từ thiếu thốn tình thương thời thơ ấu

Nỗi sợ bị bỏ rơi có thể liên quan đến thiếu thốn tình cảm, chăm sóc thiếu ổn định hoặc mất mát thời thơ ấu. Hiểu cơ chế để yêu mà không luôn bất an.

Có người chỉ cần người yêu trả lời tin nhắn chậm, ít quan tâm hơn một chút hoặc muốn có không gian riêng đã lập tức nghĩ: “Họ sắp rời bỏ mình”. Nỗi sợ bị bỏ rơi đôi khi có liên quan đến những trải nghiệm tình cảm thời thơ ấu, nhưng không phải cứ thiếu thốn tình thương là sau này chắc chắn sẽ bất an trong tình yêu. Điều quan trọng là hiểu cách những trải nghiệm cũ có thể tiếp tục ảnh hưởng đến cách ta nhìn nhận sự gần gũi hôm nay.

Nỗi sợ bị bỏ rơi là gì?

Nỗi sợ bị bỏ rơi (fear of abandonment) là cảm giác bất an mạnh trước khả năng một người quan trọng sẽ rời đi, ngừng yêu thương, từ chối hoặc không còn cần mình nữa.

Nó có thể xuất hiện rất âm thầm. Người trong cuộc không nhất thiết luôn nghĩ rõ ràng rằng “tôi sợ bị bỏ rơi”. Thay vào đó, nỗi sợ có thể hiện ra qua việc thường xuyên kiểm tra tình cảm của đối phương, nhạy cảm với sự thay đổi nhỏ trong cách nhắn tin, khó chịu khi người yêu cần không gian riêng hoặc liên tục cần được xác nhận rằng mối quan hệ vẫn ổn.

Ở mức độ nhẹ, sợ mất một người mình yêu là điều rất con người. Nỗi sợ chỉ trở thành vấn đề đáng quan tâm khi nó quá mạnh, lặp lại trong nhiều mối quan hệ và khiến cách yêu của một người ngày càng bị chi phối bởi bất an.

Quan trọng hơn, fear of abandonment không phải một chẩn đoán tâm thần độc lập. Nỗi sợ này có thể xuất hiện trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Nó cũng là một đặc điểm được ghi nhận ở một số người có rối loạn nhân cách ranh giới, nhưng chỉ có nỗi sợ bị bỏ rơi hoàn toàn không đủ để kết luận một người mắc rối loạn này.

Có phải nỗi sợ bị bỏ rơi luôn bắt nguồn từ việc thiếu tình thương lúc nhỏ?

Không.

Tuổi thơ có thể đóng vai trò quan trọng, nhưng không nên hiểu theo công thức:

“Cha mẹ không đủ yêu thương → lớn lên chắc chắn sợ bị bỏ rơi.”

Nghiên cứu về sự phát triển của kiểu gắn bó ở người trưởng thành cho thấy trải nghiệm chăm sóc sớm có liên quan đến cách con người hình thành cảm giác an toàn trong các mối quan hệ, nhưng mối liên hệ này không hoàn toàn cố định và ở nhiều nghiên cứu còn tương đối khiêm tốn hoặc không nhất quán. Những trải nghiệm sau này, tính khí, các mối quan hệ bạn bè, tình yêu, mất mát và môi trường sống cũng tiếp tục ảnh hưởng đến cách một người gắn bó.

Điều này khá quan trọng.

Nó giúp tránh hai kết luận cực đoan: đổ mọi khó khăn tình cảm hiện tại cho cha mẹ, hoặc ngược lại phủ nhận hoàn toàn ảnh hưởng của tuổi thơ.

Thực tế thường nằm ở giữa.

Khi tình yêu thời thơ ấu không đủ ổn định

Một đứa trẻ không chỉ cần được yêu. Trẻ còn cần cảm nhận rằng tình yêu và sự chăm sóc tương đối ổn định, có thể dự đoán được.

Ví dụ, có những gia đình cha mẹ rất thương con nhưng cách đáp ứng cảm xúc lại thay đổi thất thường. Có hôm trẻ khóc và được ôm ấp, ngày khác cũng chính cảm xúc đó lại bị quát:

“Có vậy cũng khóc.”

Có lúc cha mẹ rất gần gũi, nhưng khi tức giận lại im lặng nhiều ngày.

Có khi đứa trẻ được khen ngợi khi ngoan, đạt điểm cao hoặc làm cha mẹ hài lòng, nhưng cảm thấy bị lạnh nhạt khi thất bại.

Trẻ nhỏ chưa có khả năng phân tích rằng:

“Mẹ đang căng thẳng vì công việc.”

“Bố có khó khăn trong việc điều hòa cảm xúc.”

Điều trẻ có thể cảm nhận đơn giản hơn là:

“Không biết lúc nào mình còn được yêu và lúc nào tình yêu sẽ biến mất.”

Khi sự chăm sóc thường xuyên thiếu ổn định hoặc không đáp ứng phù hợp với nhu cầu cảm xúc, trẻ có thể phát triển những cách khác nhau để duy trì sự gần gũi với người chăm sóc. Các nghiên cứu về attachment cho thấy trải nghiệm bị bỏ bê hoặc chăm sóc bất lợi trong thời thơ ấu có liên hệ với các dạng gắn bó không an toàn về sau, dù đây là mối liên hệ xác suất chứ không phải số phận được định sẵn.

Đứa trẻ có thể học rằng “muốn được yêu, mình phải giữ người kia lại”

Một đứa trẻ phụ thuộc gần như hoàn toàn vào người chăm sóc.

Nếu trẻ nhiều lần cảm thấy người quan trọng có thể rời đi, từ chối hoặc không đáp ứng khi mình cần, hệ thống gắn bó có thể trở nên đặc biệt nhạy cảm với tín hiệu xa cách.

Khi trưởng thành, sự nhạy cảm ấy đôi khi được mang vào tình yêu.

Người yêu trả lời chậm một giờ.

Người khác có thể nghĩ:

“Chắc họ đang bận.”

Nhưng với người có mức bất an gắn bó cao, tâm trí dễ đi xa hơn:

“Họ đang chán mình?”

“Mình đã làm gì sai?”

“Có người khác rồi sao?”

“Họ chuẩn bị chia tay phải không?”

Nỗi sợ không nhất thiết phản ánh điều đang thực sự xảy ra trong mối quan hệ hiện tại. Đôi khi, một tín hiệu nhỏ của hiện tại đã chạm vào một kỳ vọng cũ: người mình cần có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Các nghiên cứu về attachment anxiety mô tả kiểu gắn bó lo âu là trạng thái đặc biệt nhạy với nguy cơ bị từ chối hoặc không được đáp ứng trong quan hệ thân mật. Khi căng thẳng xuất hiện, những người có mức attachment anxiety cao thường dễ kích hoạt mạnh hệ thống tìm kiếm sự gần gũi và trấn an.

“Thiếu tình thương” không phải lúc nào cũng có nghĩa là bị bỏ rơi thật sự

Có những tuổi thơ nhìn từ bên ngoài khá đầy đủ.

Cha mẹ vẫn nuôi ăn học.

Gia đình không ly hôn.

Không có bạo lực rõ ràng.

Nhưng một đứa trẻ vẫn có thể lớn lên trong trạng thái thiếu kết nối cảm xúc.

Chẳng hạn, cảm xúc của trẻ thường bị xem nhẹ; trẻ chỉ được chú ý khi đạt thành tích; cha mẹ rất ít thể hiện tình cảm; trẻ không có người để tìm đến khi sợ hãi hoặc buồn bã; hoặc những nhu cầu cảm xúc liên tục được đáp lại bằng câu “đừng yếu đuối”.

Đây là lý do khái niệm emotional neglect – bỏ bê cảm xúc khác với việc cha mẹ hoàn toàn không yêu con.

Cha mẹ có thể yêu con nhưng vì hoàn cảnh, cách họ được nuôi dạy hoặc những khó khăn của chính mình mà không nhận ra nhu cầu tình cảm của trẻ.

WHO xem thiếu gắn kết cảm xúc giữa trẻ và người chăm sóc, cũng như các hình thức bỏ bê và bạo lực tâm lý, là những vấn đề có thể ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe và sự phát triển của trẻ.

Những trải nghiệm nào có thể làm trẻ đặc biệt nhạy cảm với sự bỏ rơi?

Không nhất thiết phải có một biến cố rất lớn.

Đôi khi đó là hàng nghìn trải nghiệm nhỏ được lặp đi lặp lại: cha mẹ thường xuyên vắng mặt về mặt cảm xúc; tình thương phụ thuộc vào thành tích; trẻ bị so sánh hoặc từ chối; cha mẹ lúc gần gũi lúc lạnh nhạt; trẻ thường phải đoán tâm trạng của người lớn để biết hôm nay có an toàn hay không.

Ở những trường hợp khác, trải nghiệm rõ ràng hơn có thể là cha mẹ ly thân, một người chăm sóc rời khỏi gia đình, mất người thân, bị bỏ bê, bị bạo hành hoặc phải trải qua nhiều thay đổi người chăm sóc.

WHO ghi nhận bạo lực, bỏ bê và sự thiếu gắn kết cảm xúc với người chăm sóc trong thời thơ ấu có thể để lại những ảnh hưởng dài hạn đối với sức khỏe tâm thần và khả năng thích ứng sau này.

Tuy nhiên, hai trẻ trải qua hoàn cảnh gần giống nhau vẫn có thể phát triển rất khác nhau. Một mối quan hệ an toàn với ông bà, anh chị, giáo viên hoặc một người chăm sóc khác có thể trở thành nguồn hỗ trợ quan trọng.

Khi nỗi sợ cũ bước vào một mối quan hệ mới

Nỗi sợ bị bỏ rơi thường tạo ra một nghịch lý.

Người đó rất muốn được yêu, nhưng càng yêu lại càng sợ mất.

Vì sợ mất, họ bắt đầu tìm cách bảo đảm rằng đối phương sẽ không rời đi.

Họ có thể nhắn tin nhiều hơn, hỏi đi hỏi lại “anh còn yêu em không?”, kiểm tra xem người yêu đang ở đâu, rất khó chịu khi đối phương đi chơi riêng hoặc diễn giải một thay đổi nhỏ thành dấu hiệu tình cảm đang nguội lạnh.

Một số người còn vô thức “thử” người yêu:

“Nếu mình im lặng xem họ có tìm mình không.”

“Mình sẽ nói chia tay xem họ có giữ lại không.”

“Mình sẽ tỏ ra lạnh nhạt trước để khỏi là người bị bỏ.”

Những hành vi ấy thường không xuất phát từ mong muốn phá hỏng mối quan hệ. Chúng có thể là những cách tự bảo vệ đã trở nên quen thuộc.

Nhưng nghịch lý ở chỗ, càng cố giữ đối phương bằng kiểm tra, ghen tuông hoặc đòi hỏi trấn an liên tục, mối quan hệ càng dễ căng thẳng.

Nỗi sợ bị bỏ rơi vì thế đôi khi tạo ra chính khoảng cách mà người đó đang cố tránh.

Vì sao một tin nhắn chưa trả lời có thể gây phản ứng rất mạnh?

Khi một trải nghiệm hiện tại giống với một mô thức cũ, phản ứng cảm xúc có thể lớn hơn bản thân sự kiện.

Sự kiện thực tế chỉ là:

“Người yêu chưa trả lời trong hai tiếng.”

Nhưng điều tâm trí nghe được lại là:

“Người quan trọng đang rời xa mình.”

Lúc đó, cơ thể cũng có thể tham gia vào phản ứng: bồn chồn, khó tập trung, tim nhanh, căng thẳng, mất ngủ.

Điều này giúp giải thích vì sao người trong cuộc đôi khi biết bằng lý trí rằng mình “đang nghĩ quá nhiều” nhưng vẫn rất khó bình tĩnh.

Các nghiên cứu về attachment cho thấy người có xu hướng gắn bó lo âu có thể phản ứng mạnh hơn trước các tình huống đe dọa sự gần gũi và thường sử dụng những chiến lược “tăng kích hoạt” như tập trung nhiều vào tín hiệu từ chối, tìm kiếm sự gần gũi và khó ngắt khỏi những suy nghĩ liên quan đến mối quan hệ.

Nỗi sợ bị bỏ rơi có thể khiến một người chấp nhận những mối quan hệ không lành mạnh

Đây là một hệ quả ít được chú ý.

Nếu niềm tin bên trong là:

“Bị đối xử không tốt vẫn còn hơn bị bỏ lại một mình”,

một người có thể khó rời khỏi những mối quan hệ mà nhu cầu và ranh giới của mình liên tục bị xem nhẹ.

Họ có thể xin lỗi ngay cả khi không làm gì sai, tránh nói điều mình không hài lòng, cố trở thành “người yêu hoàn hảo” hoặc hy sinh quá mức để đảm bảo đối phương không có lý do rời đi.

Lúc này, vấn đề không chỉ là sợ chia tay.

Nỗi sợ đã bắt đầu ảnh hưởng đến khả năng bảo vệ bản thân trong tình yêu.

Nhưng đừng vội tự gắn cho mình nhãn “anxious attachment”

Các khái niệm như “gắn bó lo âu”, “gắn bó né tránh” hiện xuất hiện rất nhiều trên mạng xã hội. Chúng có thể hữu ích để hiểu một số khuôn mẫu quan hệ, nhưng không nên biến thành những nhãn tính cách bất biến.

Một người có thể cảm thấy rất an toàn trong một mối quan hệ nhưng bất an hơn trong mối quan hệ khác.

Trải nghiệm trưởng thành cũng có thể thay đổi cách chúng ta gắn bó. Nghiên cứu phát triển về attachment nhấn mạnh rằng dù trải nghiệm sớm có ảnh hưởng, kiểu gắn bó ở người trưởng thành không đơn giản là bản sao trực tiếp của tuổi thơ.

Vì vậy, thay vì hỏi:

“Tôi thuộc kiểu attachment nào?”

đôi khi câu hỏi hữu ích hơn là:

“Điều gì thường khiến tôi cảm thấy không an toàn trong một mối quan hệ, và khi đó tôi thường làm gì?”

Làm thế nào để bớt sợ bị bỏ rơi?

Bước đầu tiên không phải ép mình trở thành người “không cần ai”.

Nhu cầu gắn bó, được yêu và cảm thấy mình quan trọng với người khác là một phần bình thường của đời sống con người.

Điều cần thay đổi là cách chúng ta phản ứng khi nỗi sợ được kích hoạt.

Khi người yêu chưa trả lời, hãy thử tách sự kiện khỏi câu chuyện mà tâm trí đang kể.

Sự kiện:

“Họ chưa trả lời tin nhắn.”

Câu chuyện:

“Họ hết yêu tôi.”

“Có người khác.”

“Tôi sắp bị bỏ.”

Khoảng cách nhỏ giữa hai điều này rất quan trọng. Nó giúp một người nhận ra cảm giác của mình là thật, nhưng suy nghĩ xuất hiện trong lúc lo lắng chưa chắc đã là sự thật.

Tiếp theo là học cách chịu đựng một khoảng bất định mà không lập tức kiểm tra hoặc yêu cầu trấn an. Nếu mỗi lần bất an đều phải nghe người yêu nói “anh vẫn yêu em”, sự nhẹ nhõm có thể đến rất nhanh nhưng cũng rất ngắn. Não chưa có cơ hội học rằng mình vẫn có thể bình ổn ngay cả khi chưa nhận được câu trả lời ngay lập tức.

Một phần khác của quá trình hồi phục là xây dựng đời sống không hoàn toàn xoay quanh mối quan hệ: bạn bè, công việc, sở thích, mục tiêu cá nhân và khả năng tự chăm sóc đều giúp cảm giác an toàn không phụ thuộc hoàn toàn vào một người.

Có cần nói với người yêu về nỗi sợ này không?

Có thể, nhưng cách nói rất quan trọng.

Chia sẻ rằng:

“Khi chúng ta ít liên lạc, đôi khi tôi khá bất an. Tôi đang cố hiểu phản ứng đó của mình.”

khác với:

“Nếu anh yêu em thì anh phải trả lời ngay.”

Một câu là chia sẻ trải nghiệm.

Câu còn lại biến đối phương thành người chịu trách nhiệm hoàn toàn cho việc điều hòa cảm xúc của mình.

Một mối quan hệ an toàn có thể hỗ trợ quá trình thay đổi, nhưng người yêu không thể chữa lành toàn bộ những vết thương từ quá khứ thay cho chúng ta.

Khi nào nên tìm kiếm hỗ trợ tâm lý?

Nếu nỗi sợ bị bỏ rơi lặp đi lặp lại trong nhiều mối quan hệ, khiến bạn thường xuyên hoảng loạn trước dấu hiệu xa cách, ghen tuông hoặc kiểm tra quá mức, rất khó thiết lập ranh giới hoặc liên tục quay lại những mối quan hệ gây tổn thương, một cuộc đánh giá tâm lý có thể hữu ích.

Đặc biệt, nếu nỗi sợ đi kèm cảm xúc thay đổi rất dữ dội, hành vi bốc đồng, tự gây tổn thương hoặc những khó khăn nghiêm trọng về hình ảnh bản thân và các mối quan hệ, chuyên gia cần đánh giá toàn cảnh thay vì chỉ gắn nhãn “attachment issues”. Nỗi sợ bị bỏ rơi có thể xuất hiện trong nhiều vấn đề tâm lý khác nhau và không nên được dùng riêng lẻ để tự chẩn đoán.

Trị liệu tâm lý có thể giúp một người hiểu những kỳ vọng đã hình thành trong các mối quan hệ đầu đời, nhận diện điều gì kích hoạt nỗi sợ trong hiện tại và xây dựng những cách điều hòa cảm xúc, giao tiếp và thiết lập ranh giới phù hợp hơn.

Góc nhìn Thân – Tâm tại Văn phòng Tâm lý Men’s Health

Những bất an kéo dài trong tình cảm không chỉ ảnh hưởng cảm xúc. Chúng có thể đi cùng mất ngủ, căng thẳng, mệt mỏi, giảm tập trung, thay đổi ham muốn hoặc khó khăn trong đời sống tình dục.

Ở chiều ngược lại, những vấn đề sức khỏe hoặc chức năng tình dục cũng có thể kích hoạt cảm giác tự ti và nỗi sợ “người kia sẽ không còn cần mình”.

Văn phòng Tâm lý Men’s Health thuộc hệ sinh thái Trung tâm Sức khỏe Nam giới Men’s Health do TS.BS.CK2 Trà Anh Duy sáng lập, hướng đến mô hình chăm sóc kết hợp giữa y khoa và tâm lý. Với góc nhìn Thân – Tâm, chuyên gia không chỉ quan tâm đến biểu hiện trước mắt mà còn xem xét cảm xúc, hành vi, quan hệ tình cảm, sức khỏe và hoàn cảnh sống, từ đó giúp việc đánh giá trở nên toàn diện hơn.

Nỗi sợ bị bỏ rơi – Những câu hỏi thường gặp

Sợ người yêu bỏ mình có phải do thiếu tình thương từ cha mẹ?

Có thể có liên quan nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Trải nghiệm chăm sóc sớm có thể ảnh hưởng đến cảm giác an toàn trong quan hệ, nhưng tình yêu và mất mát ở tuổi trưởng thành, tính khí và nhiều yếu tố khác cũng góp phần hình thành nỗi sợ.

Cha mẹ yêu thương tôi nhưng ít thể hiện tình cảm thì có ảnh hưởng không?

Có thể. Trẻ cần không chỉ sự chăm sóc vật chất mà còn sự đáp ứng cảm xúc tương đối ổn định. Tuy nhiên, mức độ ảnh hưởng khác nhau giữa từng người và không thể suy ra tình trạng tâm lý hiện tại chỉ từ một đặc điểm của gia đình.

Sợ bị bỏ rơi có phải là rối loạn nhân cách ranh giới?

Không. Nỗi sợ bị bỏ rơi là một đặc điểm có thể gặp trong rối loạn nhân cách ranh giới, nhưng một chẩn đoán đòi hỏi nhiều biểu hiện khác và cần đánh giá chuyên môn.

Vì sao tôi biết người yêu không bỏ mình nhưng vẫn rất sợ?

Phản ứng cảm xúc không phải lúc nào cũng thay đổi ngay theo lý trí. Một tín hiệu xa cách trong hiện tại có thể kích hoạt những kỳ vọng quan hệ đã hình thành từ trước, đặc biệt ở người có mức attachment anxiety cao.

Có thể thay đổi kiểu gắn bó khi đã trưởng thành không?

Có thể thay đổi. Nghiên cứu cho thấy trải nghiệm thời thơ ấu có ảnh hưởng nhưng không quyết định hoàn toàn kiểu gắn bó ở tuổi trưởng thành; các mối quan hệ và trải nghiệm sau này vẫn tiếp tục định hình chúng ta.

Người yêu có thể giúp tôi hết sợ bị bỏ rơi không?

Một mối quan hệ ổn định và tôn trọng có thể hỗ trợ cảm giác an toàn, nhưng không nên đặt toàn bộ trách nhiệm điều hòa nỗi sợ lên đối phương. Quá trình thay đổi còn liên quan đến cách mỗi người hiểu và phản ứng với cảm xúc của chính mình.

Kết luận

Nỗi sợ bị bỏ rơi trong tình yêu đôi khi bắt đầu rất lâu trước khi mối quan hệ hiện tại xuất hiện.

Một đứa trẻ từng phải tự hỏi “hôm nay mình có còn được yêu không?” có thể lớn lên thành người rất nhạy cảm với khoảng cách, sự im lặng hoặc những thay đổi nhỏ từ người mình yêu.

Nhưng tuổi thơ là một phần của câu chuyện, không phải bản án cho tương lai. Nghiên cứu về attachment cho thấy con đường từ trải nghiệm chăm sóc sớm đến quan hệ trưởng thành phức tạp hơn nhiều so với những mô hình “4 kiểu gắn bó” thường thấy trên mạng.

Hiểu quá khứ có ích khi nó giúp chúng ta nhận ra: “À, có lẽ vì vậy mà mình phản ứng mạnh như thế.” Nhưng bước tiếp theo vẫn phải diễn ra ở hiện tại: học cách phân biệt khoảng cách với sự bỏ rơi, giảm nhu cầu kiểm tra tình cảm liên tục, xây dựng khả năng tự trấn an và lựa chọn những mối quan hệ có ranh giới, sự ổn định và tôn trọng.

Mục tiêu không phải trở thành người không bao giờ sợ mất ai. Mà là có thể yêu một người rất nhiều mà không phải đánh mất chính mình chỉ để chắc chắn rằng họ sẽ ở lại.

You may also like

Chat Zalo

0888373979